Bị tụt huyết áp, tôi nhờ chồng pha cho cốc nước gừng vậy mà anh buông một câu khiến tôi cay đắng

Thứ Sáu, 09/03/2018 15:28:50

Nghe chồng nói xong câu đó, bao nhiêu yêu thương trong em cứ vỡ vụn hết các mẹ ạ.

Vợ chồng em là thanh mai trúc mã với nhau. Hai năm trước chúng em về chung một nhà sau một đám cưới rình rang. Bạn bè em ai cũng khen chuyện tình của tụi em là cổ tích. Tình yêu từ nhỏ, cuối cùng cũng thành vợ chồng thì ai mà không tự hào chứ.

Nhưng về sống chung rồi em mới biết em hiểu anh còn ít quá. Chồng em chẳng những khô khan mà còn lười vô đối. Bao nhiêu công việc từ nhà cửa, quần áo cứ đổ dồn lên vai em. Nhiều khi mệt quá, em trách thì anh mới chịu làm phụ em chút đỉnh.

Em phải nhờ cả bố mẹ hai bên mới giáo huấn được chồng cái tội lười. Giờ thì anh biết nấu cơm, biết lau nhà, phơi đồ giúp vợ rồi. Nhưng cái tội khô khan, ăn nói cộc cằn thì không sao sửa được các mẹ ạ!

Bị tụt huyết áp, tôi nhờ chồng pha cho cốc nước gừng vậy mà anh buông một câu khiến tôi cay đắng
Chồng em vừa khô vừa lười. (Ảnh minh họa)

Chồng em ít nói lắm, nhưng một khi đã nói thì cứ như “cóc cắn”. Tụi em nói chuyện với nhau cứ trống không còn tệ hơn người dưng.

Khi bình thường thì không sao nhưng mỗi lần bệnh là em càng thêm tủi thân hơn. Chồng em chẳng bao giờ biết nấu cho vợ nồi cháo, mua cho vợ liều thuốc. Có lần em bệnh, sốt cả ngày mà chồng em còn chẳng biết gì. Đi làm về thấy em nằm trên giường còn trách em lười, ở nhà mà không nấu ăn. Em lên tiếng, anh mới biết và chạy đi mua cho vợ bát phở còn mình thì ăn mì tôm.

Nhiều khi em nghe bạn bè, đồng nghiệp kể chuyện được chồng tặng thứ này thứ kia trong những ngày lễ mà em thèm. Chồng em cứ đem thẳng tiền về vứt cho vợ với câu: “Ai biết thích gì, tiền nè, thiếu gì thì tự sắm”. Duy nhất một lần em giận dỗi không cầm tiền, anh mới chịu chở vợ đi. Mà đi cũng không vui vẻ gì vì anh nói em kén chọn, mua mỗi cái váy cũng đi vài shop mới mua được. Mà xin hỏi mấy mẹ, mua không ưng ý thì mua làm gì ạ? Thà đừng mua còn hơn.

Bị tụt huyết áp, tôi nhờ chồng pha cho cốc nước gừng vậy mà anh buông một câu khiến tôi cay đắng
Nghe xong câu nói đó, bao nhiêu yêu thương trong tôi vỡ vụn hết. (Ảnh minh họa)

Mới đây nhất, em đi làm về thì có dấu hiệu tụt huyết áp. Người em cứ mềm ra, thở cũng nặng nhọc. Em nằm vật trên giường mà không cử động nổi tay chân. Cùng lúc đó chồng em cũng đi làm về. Thấy em mặc nguyên áo dài (em là giáo viên) nằm trên giường, anh vào phòng lấy cho em bộ quần áo ở nhà vứt lên giường rồi bảo em đi tắm.



Em thì thào kêu anh là em đang bị tụt huyết áp nên mệt quá, anh pha cho em ly nước gừng với. Không ngờ anh nói lại thế này: “Lúc nào cũng mệt, nào có phải việc nặng nhọc gì mà suốt ngày õng ẹo, chán tận cổ rồi đấy”.

Nghe xong câu nói đó, bao nhiêu yêu thương trong em vỡ vụn cả. Em chảy nước mắt vì tủi thân. Tầm 5 phút sau anh đem ly nước gừng lên đặt trên bàn nhưng em không muốn uống nữa. Anh cũng không hối thúc vợ uống mà lặng lẽ nấu mì gói ăn.



Nhìn anh ngồi ăn mì, em tức kinh khủng. Không lẽ em lại phải kéo bố mẹ hai bên vào dạy anh một bài học nữa? Chồng em sao có lớn mà không có khôn vậy?

Theo T.B.L (Helino)

Có thể bạn quan tâm

  • Bí quyết giúp tôi chấm dứt chuỗi ngày TRẦM CẢM, MẤT NGỦ!

    http://suynhuocthankinh.vn